1-1-2013. Ngày tết dương lịch, ngày kỷ niệm hội ngộ của những cánh chim Nâu, bay về từ  bốn phương hội tụ tại ngôi trường cũ: NLS Bình Dương. Theo năm tháng trôi đi, mặc dù tên  trường đã đổi thay, nhưng trong lòng của Thầy Cô và bạn bè không bao giờ thay đổi.  20 năm lưu lạc nơi đất khách quê người, tôi hằng mong ước sẽ có một ngày trở lại thăm  Thầy-Cô, bạn bè cũ, nơi mà tôi đã có nhiều kỷ niệm vui buồn thời đi học. Trở về thăm lại phố  Búng thân thương. Cầu Bà Hai, bến xe ngựa tất cả đều thay đổi. Tôi đi dọc theo hành lang phố  cũ, tìm về những kỷ niệm xa xưa nơi mà bạn bè, Thầy Cô từng ở trọ, nhưng dấu tích theo thời  gian, bây giờ không còn nữa. Con đường xưa dẫn từ phố Búng lên đến trường dài  khoảng 1 km,  con đường nhiều kỷ niệm ....                                           Đường xưa dấu nhỏ em đi                                    tan trường hai buổi buớc nào theo sau                                            giờ dây phố Búng phai màu                                     em ơi còn nhớ......một thời áo NÂU   Chân bước đi từ phố Búng về trường, ngang qua nhà của bạn Võ Văn Ái Hữu, bạn Võ  Đăng Quang, nhà gia đình cô Đặng Thị Bắp, Đặng Văn Sang, tìm hoài hình ảnh cũ không còn. Tôi  nhớ đằng xa kia, là một cánh đồng đối diện vườn cây ăn trái Nguyễn Thị Chính, vào mùa lúa trổ  chín đồng, cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị cho kỳ thi lần thứ 1, sau đó chuẩn bị lễ Tất Niên, Tết âm  lịch. Đến mùa củ sắn, là kỳ thi lần 2 và kỳ nghỉ hè. Có lẽ, những ai từng một thời đi học tại hai  trường Trịnh Hoài Đức và trường Nông-Lâm-Súc Bình Dương ít nhiều gì cũng có đôi lần nhổ trộm  củ sắn làm phiền lòng những bác nhà nông xung quanh trường. Thiệt là!… đôi môi tôi khẽ mĩm  cười, mà lòng thì xót xa cho một thời tuổi trẻ quá đỗi vô tư.  Đứng trước cổng trường, tim tôi như se thắt lại, hình ảnh từng bàn tay người thợ nề bất đắt  dĩ của Thầy Bùi Châu Dương, của   những bạn bè lớp Công Thôn tạo dựng  lên cánh cổng trường. Quá xúc   động! Tôi bước đến, muốn ôm ghì chặt  lấy cổng trường vào lòng, để   tìm lại chút mùi hương của xi măng  và gạch cát. Nhưng có còn   chăng! là mùi hương giá lạnh của  buổi sáng sớm đầu Xuân.   Qua cổng trường,   bước chân tôi hình như chựng  lại, tôi muốn sủi thật mạnh   cho bụi đường đất đỏ bay tung  lên, hay cúi xuống bốc một   nắm đất đưa lên mũi ngửi, tìm lại  mùi đất của trường tôi, hòa   lẫn những giọt mồ hôi, từng bàn  tay chai phồng khi chúng   tôi đào- nén đất, ngắm cho thẳng  hàng;  xây dựng lên con   đường chạy dài từ cổng vào lớp  học;… dấu tích, dấu tích   xưa, giờ không còn nữa!  Nay con  đường đó đã được thay vào   những mảng bê tông vô tri, vô giác.  Hành lang cũ- lớp học xưa; tôi   nhè nhẹ gót giầy, sợ mạnh đôi chân  làm xoá mất những kỷ niệm, đưa   tay sờ nhè nhẹ lên khung thành cửa sổ;  một góc nhỏ cầu thang; nơi đây còn có kỷ niệm của những mối tình tuổi học trò... Lên trên cao  nhìn xuống, hàng cây keo, cây tràm không còn, một nỗi buồn man mác, len lõi vào tim.   Trở lại sân trường, tôi gặp Thầy-Cô, vài bạn hữu, tay bắt mặt mừng, từng mái đầu xanh  giờ đây đã bạc màu theo năm tháng. Những kỷ niệm cứ tràn về, nhưng hình như có chút gì xa lạ,  hay chính mình đã đổi thay...? Dù sao đi nữa cũng còn sót lại ít nhiều hơi ấm lối cũ trường xưa!                                                                   Phố Búng 1 tháng 1 năm 2013                                                                      Hai-Râu CN  68-72