Hôm qua có chiếc lá vàng Lìa cành rơi rụng trên sân nhà nàng Mùa thu chưa vội bước sang Lá kia rơi rụng xốn xang cõi lòng Ước gì tôi được quen nàng Cô hàng xóm nhỏ chưa từng biết tên Giờ đây có chiếc lá vàng Bước qua nhặt hộ hỏi nàng mấy câu Lá vàng mặc kệ lá vàng Ai kia cho phép bước vào nhà tôi Lá rơi, mặc kệ lá rơi Người đâu, thấy ghét chưa quen bao giờ! Nhờ trời lá lại rụng rơi Cho tôi được cớ, biết tên của nàng Đã qua giây phút ngỡ ngàng Cám ơn lá rụng tôi-nàng quen nhau Thời gian thấm thoát trôi mau Lá vàng lại rụng xót xa vô vàn Tìm nàng,  nàng ở phương nào? Riêng tôi ôm ấp: lá vàng rụng rơi…..                                              Tháng 6/2013                                                Ngọc Lan