KÝ-ỨC TUỔI THƠ Trở về tìm lại dòng sông Trở về tìm lại một thời ấu thơ Tuổi thơ là những mộng mơ Tuổi thơ là những cánh diều bay cao. Tuổi thơ ngỡ mới hôm nào Trò chơi dâu rể cho mình với ta Tuổi thơ nghịch phá, la cà Trộm dừa, đá dế, bỏ khăn trốn tìm. nhảy dây, đánh đủa, búng thun những ô gạch nhỏ cho mình với ta. Lớn lên tí nữa mười ba Lâu lâu cũng có giận hờn, trách nhau Ít hôm lại nhớ, lại mong bắt tay, móc ngoé, trở về cuộc chơi . Mười sáu, em để tóc thề, Anh thì vẫn vậy, một thời húi cua. Trò chơi nghịch phá nô đùa cất vào ngăn tủ, qua rồi tuổi thơ . Giờ em đã biết mộng mơ, liếc ngang, nhìn dọc, thẩn thờ, bâng khuâng. Mười tám, tuổi ánh trăng rằm, Anh thì côi cút sớm trưa một mình “nhớ em cô giáo dịu hiền Anh làm chàng ngốc học trò ngu ngơ” Làm thơ nguệch ngoạc i-tờ tặng em ngày đó, một thời ngu si: “mắt em liếc, nghìn lời ta thú tội, miệng em cười, ta khó nỗi thoát thân, làn tóc xanh, quấn chặt trái tim anh hồng đôi má, cả khung trời thương nhớ.” Còn đâu nữa ngày xưa tháng cũ của một thời để nhớ,  để thương Em đi biền biệt muôn phương, Mang theo bụi phấn, vấn vương phượng hồng. Hai râu 16-10-14.