Mai Thầy về! Mai Cô về! Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là Cha, là Mẹ, là Thầy… Thầy là những vì sao thắp sáng Là đèn đường soi rạng lối con đi  là người Mẹ hiền phú quí Mà trời dành để dạy dỗ chúng con Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi. Con đò tri thức Thầy đưa bao người. Tuổi thơ con có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm. Qua bao dâu bể thăng trầm Ơn Thầy Cô mãi một lòng khắc ghi. Mai Thầy về! Mai Cô về! Học trò ngày cũ đón Thầy, đón Cô Rưng rưng nước mắt nghẹn ngào… Thưa Thầy con vẫn một thời Áo Nâu .                        Ngọc Lan kính nhớ Thầy Cô