NHỮNG MÙA HOA PHƯỢNG

            

Xin riêng tặng những cánh chim đầu đàn – ba người anh cả của NLS BD

Kỹ sư: Huỳnh Kim Ngọc - Nguyễn Văn Hạnh – Huỳnh Xuân Thọ.

Cùng quí phu nhân.

 

  “Mỗi năm đến hè ḷng man mác buồn”…

   Buồn là ta buồn thôi, chứ hoa phượng th́ đâu có buồn.

   Cớ sao người ta cứ nói: “nổi buồn hoa phượng”. Đấy ắt có phải là oan t́nh cho một loài hoa mùa hạ, lắm không! – nếu buồn, th́ chắc là nó phải bi lụy,nhăn nhúm, rũ rượi, nhợt nhạt …. lắm chứ! 

                                        *

  Mùa hoa phượng năm Mậu Thân (1968) – nỗi kinh hoàng c̣n hằn vương trong ánh mắt những sĩ tử tí hon chúng tôi.

  Sang mùa hoa phượng 1969 –  noi theo chiếu gọi của triều đ́nh, sĩ tử chúng tôi lại khăn gói lên đường về kinh ứng thí. Trải qua cuộc thi cam go năm đó, chúng tôi may mắn được tên đề bảng hổ, vào tóp khóa 4 của NLS BD.

   Chúng tôi được xếp vào học chung lớp 8-1. Anh em từ bốn phương hội tụ. Trong môi trường mới lạ, ḥa đồng, sinh động … mừng vui phấn khởi, ríu rít… chạy chơi tứ xứ. Hướng nào cũng có nhà của mấy thằng áo nâu, vừa quen thân thiết.

                                              *

   Sang năm lớp 9 – chúng tôi lại phải vượt qua một kỳ thi trung học thật hóc búa. Bởi phải đạt hạng “b́nh thứ” trở lên, mới được lên đệ nhị cấp để tu luyện tiếp.

  C̣n lại, dù nhận được bằng trung học đệ nhất cấp, mà hạng “thứ” –  phải trút áo nâu, hoàn tục hết… năm đó lại phải ra đi cả nửa lớp. Số c̣n lại, bị phân ban phải chia xa một lần nữa.

  “Cuộc vui chưa thắm vội tàn,

   Chưa mừng đă sầu ly tan…

   Vội đi bỏ luôn áo tím, ai mặc bây giờ bạn ơi!

   Tôi thẫn thờ, nghe tiếng đàn ve kêu…”

  Mùa hoa phượng đó – là một cú sốc thứ nhất của chúng tôi…

                                    *

  Lên  lớp 10 –  do thiếu sĩ số, phải tuyển sinh bên ngoài vào cho đủ lớp. Mới học được một năm, vừa quen thân nhau… cái đụng mùa hè đỏ lửa 1972. Đôn quân, tốp con trai ra đi hết nửa lớp nữa … khói lửa ơi!.

  “Anh khoác chinh y

   Tôi c̣n ở lại, đưa tiễn bạn bè đi …

  Tôi ngóng theo đoàn tàu, đi xa xa thành phố!

  Tôi thấy dáng anh buồn, đôi mắt nhớ xa xăm…”

Mùa hoa phượng đó – là cú sốc thứ hai của chúng tôi

                                  *

  Mùa tựu trường năm lớp 11 –  vào pḥng học, c̣n có mấy đứa con trai … lặng lẽ chẳng nói nên lời. Mấy đứa con gái hiểu ư cũng buồn lây – bởi về trước, mỗi mùa tựu trường là từng bừng, líu lo … kia mà!

  Nói ǵ nữa em khi cuộc t́nh dang dở!

  Giận đất trời hay giận ai đây…

 Chúng tôi đă cắt ái ly gia, khoát áo nâu ṣng, nương thân chốn thiền môn, mong được yên ổn… mà nghiệp trần vẫn c̣n khảo đảo:

  Trời xui chi đau thương c̣n vương vấn!

  Cho mắt tuổi thơ  luôn đượm buồn…

Nhưng rồi chúng tôi cũng đă cố phớt tỉnh, tập làm kẻ vô cảm, để chai ĺ với ngoại cảnh … mà lo việc học. Cuối năm đó cũng bợ được cái tú tài I.

  Phải nói là nhờ quư thầy cô hết ḷng giúp đỡ, chứ không là cũng bị “nốc ao” nhiều lắm.

  Kỳ thi đó cô Diệu Hồng ở cần Thơ, lên làm trọng tài chính (chánh chủ khảo), rất là khó. Nhưng chúng tôi rất cảm phục – bởi sự nghiêm minh.

 Hôm đó cô Loan là giám thị pḥng, sơ suất để đứa nào đó quay bài, bị trọng tài phát hiện – mời ra nói ǵ đó chúng tôi không nghe rơ, mà cô Loan khóc sướt mướt.

 Qua ngày thi môn toán, có một câu trong đề toán, chúng tôi bí ŕ. Thầy Linh đâu phía dưới văn pḥng, bấm độn biết đệ tử đang lâm nạn. Lợi dụng cơ hội trọng tài chính tạt xuông phía dưới. Thầy băng dọc lên phía trên, lách ḿnh qua trọng tài biên (giám thị hành lan), xâm nhập vào vùng cấm địa, chuyển bóng chính xác cho tụi nầy, trước sự ngơ ngác của hai hậu vệ (giám thị pḥng). Xong xóa dấu vết, rút lui chớp nhoáng – tụi tui mừng hết lớn …

 Hành động liều lĩnh kiểu đó, rất là nguy hiểm cho uy tín của thầy. Nếu bị phát hiện, bắt lỗi việt vị th́ bị treo gị ngay. Nhưng v́ thương quá – sợ tụi nó:

 “ Xếp bút mực xanh, băng ḿnh vào sương gió!

  Sống trọn kiếp trai hùng…”

  Để rồi:

 “chinh nhân ơi! –  anh không chết đâu anh”.

                          *

  Vào năm lớp 12 –  không khí càng thảm đạm hơn nữa. Bên ngoài, chiến tranh thêm ác liệt. Hung tin bay về,  nhiều thằng bạn đă ra đi… không c̣n trở lại.

  Nhưng chúng tôi lại cũng cố t́nh vờ, bởi rằng:

   “Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

   “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

 Trong lớp th́ những quyển lưu bút nối tiếp trao tay. Tuy không nói ra, nhưng tất cả đă ư thức… một sự cố trọng đại của kiếp người, đang đến với chúng tôi.

 “ Xuân vừa đến đất trời c̣n bỡ ngỡ

  Hạ liền sang lỡ dở một mùa hoa…”

 Và, mùa hạ nầy… là mùa hạ cuối cùng … của đời học tṛ chúng tôi – th́ làm sao! ai mà không bi lụy, xót xa cho được!

 “Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi!

 Phút gần gũi nhau mất rồi, tạ từ là hết người ơi…

  Cả lớp chỉ riêng ḿnh tôi là không tạo lưu bút – bởi lẽ, tôi dễ bị mẫn cảm trước sự phủ phàng và luôn tự kỷ ám thị: “nói nhiều buồn nhiều, nói ít buồn ít, không nói đỡ buồn” – nghĩa là tôi bị mềm yếu quá, nên phải  trốn chạy nó thôi!

  Biến cố đó, cũng chính là cột mốc cho bước ngoặc của cuộc đời tôi…

  Màu hoa phượng đỏ

  Gơ khẽ hồn tôi

  Tỉnh giấc đơn côi

  Thao thức bồi hồi

                                              …  …

 

 

Cuối năm đó chúng tôi cũng rinh luôn cái tú tài II nữa. Vừa xong, chưa kịp thư giăn…

 Cái đến mùa xuân 1975. Từ đó … mỗi thằng một ngă… … bốn phương mây…

  Mùa hoa phượng nầy – là cú sốc thứ ba và cũng là cuối cùng.

 “Bất quá tam” mà – nên hết buồn luôn… hi hi.

  Chính nó d́m sâu tôi vào tận đáy của thung lũng buồn. Nơi cố cùng đó, vô h́nh trung tôi phát hiện ra đầu năo của chúng. Vận sức tàn, hươi gươm trí chém đứt cả gốc rễ lung nhùng, những ṿi bạch tuộc của lũ buồn thiên cổ. Chúng có mặt từ thủa Adong bị đuổi khỏi địa đàng…

  Sau trận chiến sanh tử đó, tuy bị mang thương tật nặng. Nhưng tôi vẫn tự hào, đó là chiến tích – đă chiến thắng… hết buồn luôn.

                                     *

Trải qua quảng đời học sinh, cho ta nhiều kiến thức phong phú, ư chí kiên cường, kinh nghiệm dạn dày, bi thương từng trải … may mắn, diễm phúc hơn biết bao nhiêu bạn trang lứa, không được cắp sách đến trường.

 Hoa phượng đỏ luôn là bạn đồng hành với chúng ta trên suốt quăng đường dài đó. Nó là biểu tượng của tuổi học tṛ, là loài hoa đặc biệt, độc đáo nhất … Thượng Đế đă ân ban, riêng tặng cho các sĩ tử chốn trần gian nầy đó.

 Thượng Đế đă ban tặng đủ loại hoa cho mọi đối tượng trên đời, thậm chí cho kẻ ĺa đời nữa… vậy mà top sĩ tử là thành phần ưu tú, giai cấp đứng đầu, là những quư tử của ngài – có phải ngài quên sao? Bất công vậy sao?

 Cho nên trong mọi t́nh huống cam go, nghịch cảnh phủ phàng, tai ương bất trắc…  ḿnh hăy vươn lên, phát huy tri thức, tâm lĩnh kiên cường, dũng chí hiên ngang …  như loại hoa phượng – luôn thắm tươi, rực rỡ, chói lọi… trong nóng bức, khô hanh, thời tiết khắc nghiệt nhất. Tươi cười ngạo nghễ… thách thức cả ông mặt trời.

  Hoa phượng màu đỏ (hồng): là mạnh mẽ, thịnh vượng, phát đạt … và chỉ xuất hiện vào mùa nghiệt ngă nhất trong bốn mùa. Mà mùa hạ cũng chính là thời điểm hoàn tất một niên khóa, một cấp học, một học vị … cho các sĩ tử bước lên một nấc thang tiến hóa nơi trần gian nầy.

  Phượng xuất hiện đúng lúc – hân hoan, tươi thắm, rạng rỡ, giương băng rôn đỏ rực… chúc tụng sĩ tử các cấp vừa hoàn tất niên học. Chào mừng các tân tú tài, tân cử nhân, tân tiến sĩ… và chào đón các du học sinh… đă hoàn tất học vị trở về tổ quốc đoàn viên.

 Nhưng mà cuộc chơi nào cũng phải trả giá – có thăng hoa, th́ ắt phải có đào thải – đó quy luật tất nhiên của tạo hóa.

 Cho nên thế nhân cứ cho hoa phượng là biểu tượng của sự buôn thảm, chia ly…là tại người ta nh́n khía cạnh tiêu cực của nó. Tức là nh́n mặt trái của tấm băng rôn – nên thấy màu sắc nḥe nhẹt, chữ viết lộn lạo hết …là vậy đó!

   Tưởng cũng cần biết thêm – Hoa Phượng của nhạc sĩ Thanh Sơn là phải viết hoa. V́ đó là danh từ riêng – ngày xưa ông ấy là một thư sinh miền quê, ở Sóc Trăng. Mà lại trồng cây si một đồng môn, là tiểu thư tên Hoa Phượng – con của gia đ́nh viên chức trên  Sài G̣n chuyển xuống làm việc.

 Một năm sau gia đ́nh Hoa Phượng lại đổi về Sài G̣n – do nỗi nhớ thương da diết, khôn nguôi … mà ngày sau nhạc phẩm “Nổi buồn Hoa Phượng” được ra đời – đó là tâm sự riêng của Thanh Sơn mà thôi.

  Cũng như nh́n thấy “hoa sim tím” người ta nói là biểu tượng buồn bă … đấy chỉ là sự cố riêng của Nguyễn Hữu Loan mà thôi…

 

                                        *

  “Hợp rồi tan!

  Như mây gặp gió… như chim ĺa đàn…”

  Từ năm 1975  …  cho đến hơn mười năm sau – nhờ cầu ô nối nhịp sông Ngân (ủa quên… sông Bé), đàn chim nâu mới lục tục, lũ lượt … tung cánh chim t́m về tổ ấm!

  “Đây xứ Búng, đây ngơ đường

   Khung trời kỷ niệm của đàn bướm nâu

   Người về mười mấy năm sau

   Ruổi đường bụi gió xóa màu tóc xanh …”

  Cho đến kỳ họp mặt lần thứ 2. Sáng sớm tết Tây năm đó –  một thằng bạn cùng khóa, mà khác ban, đến nhà gọi tôi thay đồ lẹ lên đặng lên trường họp mặt bạn bè NLS. Tôi lặng người hồi lâu … bởi đang bệnh thần kinh hay nằm mơ lắm – nên cứ tưởng đó là giấc mơ, chứ làm ǵ có chuyện đó được?.  Sau đó tôi bước tới vỗ vai thằng bạn, nắm tay nó bằng xương, bằng thịt … rồi mới tin đây là thật.

 Lúc nầy tôi đă “tàn” rồi, nhưng chưa “phế”, nên cũng chống gậy theo thằng bạn lên trường … để mong nh́n lại bạn bè thôi, chứ chẳng mong chi cố nhân nh́n ḿnh.

  “Cố nhân hỡi xin đừng thương tiếc!

  Tủi cho nhau mà thôi…

  C̣n ǵ nữa thân tàn xin để …  một ḿnh, ḿnh đơn côi!...

  Nhưng mà hết buôn rồi, bây giờ Thượng Đế củng không làm ḿnh buồn được, huống ǵ… ?

                                *

  Hôm cuối năm 2010, ḿnh đi đám cưới con của anh bạn NLS, G Đ Victori.co

  Lên trúng ngay nhà hàng Lương Sơn Bá – cũng của người chị khóa 1 NLS BD. Làm ḿnh bị “rưng rưng” năm phút thôi.  (chứ không có buồn. Bởi “rưng rưng là ở mắt, c̣n buồn là ở tâm. Nếu ai hỏi: không buồn sao “rưng rưng” được – chứng minh: như cá sấu đó!).

  Thứ nhất là nhớ thằng bạn thân tên Bá – là chủ xị ban đại diện học sinh nk 73 – 74, từ đó đến nay bặt vô âm tín.

  Thứ hai là thương cảm cho anh chàng cái thuở…

  “Khi xưa ai biểu trễ tràng

  “Nay gặp lại ngỡ ngàng hối tiếc

  “Trách nụ tầm xuân chậm khoe sắc biếc

  “Mấy gă ong khờ măi miết rong chơi.

  Cảm cho hắn, mà cũng hơi bị thương cho ḿnh – bởi mém chút nữa ḿnh cũng là bạn đồng nghiệp với vả rồi!

  May là ḿnh chưa “hộc máu” –  nhờ kịp tỉnh ngộ, biết định mệnh, nghiệp duyên … của con người, nên chỉ mới tai biến mạch máu thôi!

  “Phút cuối không nghe được em nói … không nhận được tiếng cười …”

 Không nhận được là do ḿnh bị khiếm thính thôi. Chứ em vẫn nói cười rôm ră …

 Ḿnh thường hỏi thăm tin tức bạn bè. Bây giờ không c̣n ai “b́nh an vô sự” cả…

 Tất cả đều b́nh ổn “vô mánh” hết … gia thất vẹn toàn, tài lộc chứa chan, hạnh phúc tràn trề … đàng trai, đàng gái vui vẻ cả làng… hi hi…

  “Ngày đó … …  chúng ḿnh mỗi đứa cách mỗi nơi, yên vui rồi.

   Nhắc chi chuyện cũ thêm đau ḷng lắm người ơi!

   C̣n thương nhau nhé! Xin quên đi tháng ngày đă qua …”

 

                   Sắp đến mùa hoa phượng 2011

                              H T

                       12 CN 1 . Kh 4