CHIẾC XE SUZUKI MÀU ĐỎ            Tôi mua chiếc xe ở cửa hàng cuối phố,         Người bán hàng bảo chiếc xe tuy cũ.         Nhưng tiếng nổ như mơ,         Hình dáng đẹp như thơ.         Đâu cần chi đến thợ !             Nhưng hai tuần sau đó,         Không phải mơ,         Không phải thơ.         Mà chỉ thấy mồ hôi đọng trên lưng áo,         Xe chết máy thình lình giữa phố thị đông vui.         Nhưng cuộc sống sinh viên chỉ biết mĩm cười,         Chấp nhận thương đau cho đời thêm thử thách.             Rồi tốt nghiệp ra trường,         Về Nông Lâm Súc Bình Dương.         Trưa nắng chang chang vượt qua Đồng Chó Ngáp,         Chiều mưa tầm tã còn ở tận Cầu Ngang.         Rồi thế cuộc xoay vần,         Rồi bo bo, sắn lát.         Sáng sớm tinh mơ xếp hàng chờ xe khách,         Vào lớp, mặt mày còn hớt hải bi thương.         Cuộc sống đa đoan lắm nỗi đoạn trường,         Từ giã chiếc xe với bao niềm luyến tiếc.             Hơn ba mươi năm dày dạn phong sương,         Ta không còn là chàng trai thời đó.         Má hóp,         Da nhăn.         Bước đi khốn khó.         Sau cuộc mưu sinh thất lạc thiên đường,         Ta gặp lại ngươi trong gian hàng xe cổ.         Sang trọng, uy nghi, nét xưa còn đó,         Cuộc tái tạo diệu kỳ đâu phải khoa trương.         Ai tiếc, ai thương, ai vấn vương,         Hỡi chiếc Suzuki máu đỏ?                                 NGUYỄN  TĂNG