TOÁN VUI

                 Cô Nguyễn Nguyệt Yến

___________________

Anh viết bài thơ tặng người em yêu Toán.

Nhớ một chiều anh đang Cộng điểm thi đua,

Em đến thăm với một Tập Hợp bánh, kẹo dừa.

Ôi choáng váng! Anh thấy áo em đầy Con Số

 

Học Nông Lâm, anh không t́m đường Biểu Diễn,

Không leo tường, không rủ bạn Biến Thiên.

Tuần bộ môn, anh lo học Cấp Số Nhân.

Cúp điện măi, mắt anh gần Tiệm Cận.

 

Em bảo: "Anh hay vẽ đường Sin, Cos"

Em yên tâm, Cos, Sin là hàm số Tuần hoàn.

Đă là trai, anh phải vùng vẫy Dọc Ngang.

Hết Nghịch Biến, anh lại trở về Đồng Biến.

 

Em trách, không mời xem Câu lạc bộ Toán,

Dẫn em vào t́m đâu được Cách Chứng Minh

Trường của anh, khó vận dụng Phép Biến h́nh,

Anh không thích là Nghiệm của hội đồng kỷ luật.

 

Em đến viếng, anh thấy ḷng vui Cực Đại.

Bài vỡ nhiều, không tiện dạo phố Song Song,

Hàng Điểm Điều Ḥa, anh đă chọn điểm chia trong

Với thiên địa anh thề không thay Cơ Số.

                  Chú ư: Bài thơ này câu nào cũng nói đến TOÁN