TRƯỜNG

 

 

  Đây xứ Búng, đây ngơ đường

  Vuờn thơ ngà ngọc của đàn buớm nâu

  Người về mấy chục năm sau

  Ruổi đường gió bụi xoá màu tóc xanh

  Thời gian dằng dặc cách ngăn

  Tâm tư kỷ niệm vẫn hằng vấn vương

  Bướm nâu tung cánh muôn phương

  Cố nhân thi thoảng nhớ trường thân yêu?

  Dáng xưa hẳn đổi thay nhiều

  Sắt son t́nh cũ yêu kiều chớ phai

  Ngày đi ai viết trao ai

  Dễ thương quá đỗi chuỗi ngày thanh xuân.

“Tay bưng dĩa muối chấm gừng

“Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau

 

                   ***

Gót trần phiêu lăng dừng bước gian nan

Trưa hè hiu hắt chói chan màu nắng

Ngồi nh́n phượng thắm nhớ nhung ngày ấy

Người mang thương nhớ ra đi từ đấy

Mấy mùa phượng nở là bấy nhiêu sầu

Phượng kia chớm nở rồi tàn

Người đời có hợp rồi tan

Mà vẫn luyến nhớ

Và vẫn tiếc nuối

Tuổi ngọc ngà dẫn lối thiên đàng

T́nh bạn học tṛ đẹp nhất trần gian.

                       (kỷ niệm ngày họp mặt NLS-BD)

 

                            

Mái trường ơi!  bạn tôi từ độ ấy đă ra đi về phương nào…

Ngày xưa đó ta hay đón chờ nhau trên con đường “mười ba”.

Đă mấy năm qua rồi, tôi anh không gặp nữa,

Bao yêu thương và nhớ

Tôi xin chép nên thơ, vào những đêm buồn…

                                    …  …

Mong, tôi mong làm sao,

           cho t́nh ta không nhạt phai,

           theo năm tháng thoáng qua mau… (1)

 

                           Liễu Văn Hoành Tiên

 

_______________

 (1).  Theo  Đêm buồn tỉnh lẻ_ nhạc.