TỪ  BỎ

 

  Cái tật thuốc ghiền khổ lắm thay !

  Vàng tay, nám phổi chẳng bao ngày

  Thoảng nh́n làn khói bay trong gió

  Len lẽn, hồn dâng vạn ư hay

 

      Thuốc, rượu thật là thứ đắng, cay

      Nếu ai đă phải, kể như đày

      Đày thân, đày trí, phiền con, vợ…

      Chớ thử thứ này nghiện chẳng hay

 

  Suy gẫm sao đây ? sự lỡ rồi

  Biết rằng nhiều tật, lắm lôi thôi

  Nhưng sao lánh rượu, xa ĺa thuốc

  Ủ rũ, buồn tâm, bạn tới lôi

     

      Thói đời ưu, nhược âu là thế!

      Hao tiền, tổn sức lắm kẻ chê

      Thôi đành từ bỏ mau, chẳng muộn

      Thời  khắc dài thêm “cơi đi về”

 

           LÊ HỮU TÍN  Canh nông 1

           Nông lâm súc  B́nh dương

           Viết xong: 27-08-09