Ngồi buồn nhìn lá vàng rơi.                             Lòng ta chạnh nhớ, một thời ngây thơ.                                         Cái thời của tuổi mộng mơ,                             Được yêu, được mến, được chờ đợi nhau.                                         Thật là hạnh phúc xiết bao,                             Chỉ biết ăn học, cùng nhau vui đùa.                                         Bạn bè chẳng tính hơn thua,                             Giúp nhau học tập, hai mùa nắng mưa.                                         Thời gian thấm thoát thoi đưa,                             Đến nay tóc bạc, tình xưa nhớ hoài.                                                                                   Trần thị Bạch Mai.                                                                                   16/10/2014                                                                                   nlsct/nlsbd
TUỔI MỘNG MƠ