Viết về Thầy Hạnh.


        Nhiệm sở của tôi là trường THNLSBD. Bao nhiêu năm gắn bó với trường là bấy nhiêu t́nh. T́nh cảm của tôi bao giờ cũng gắn bó với hai trường : THNLSCT, nơi tôi học và THNLSBD. nơi tôi dạy học .

        Ngày 12/3/2011 vừa qua, Thầy Hạnh, Hiệu Trưởng trường THNLSBD đă ra đi về cơi vĩnh hằng sau một cơn bạo bệnh. Buồn thay! Tiếc thay! Một nhân tài.
        Thầy Hạnh tuy hơi nghiêm khắc nhưng sống rất chân t́nh, cư xử thân thiện với mọi người, t́nh đồng nghiệp luôn gắn bó keo sơn. Thầy đă được cảm t́nh của rất nhiều nhân viên và các bạn đồng nghiệp trong trường. Tôi c̣n nhớ ngày thầy rời trường đến công tác nơi khác, nhân viên văn pḥng của trường như cô Huê, cô Đào, cô Công, cô Nương, cô Phước v.v... đều nhỏ lệ trước phút chia tay với thầy.
         Sau này, mặc dù không c̣n dạy dưới mái trường thân thương ấy, thầy vẫn thường xuyên liên lạc với ban liên lạc NLSBD và dự những buổi họp mặt với chúng tôi. Thầy sống rất t́nh cảm và tâm hồn lúc nào cũng trẻ trung. Nhắc đến thầy, chắc tôi và các bạn không thể nào quên bài hát mà thầy hay hát trong mỗi lần họp mặt, mặc dù bài hát ấy được lặp lại nhiều lần nhưng không bao giờ thầy tṛ NLS của chúng ta cảm thấy nhàm chán. Đó là bài "Huyền thoại mẹ" đă được thầy cải biên và bài "90 năm cuộc đời" đă được thầy hát trong những lần đi dự lễ cưới. Giờ đây thầy không c̣n nữa, nhưng giọng hát của thầy vẫn sống măi trong tôi .
          Hôm nay, tôi viết ít ḍng để nhớ về một hiệu trưởng, một người thầy  dưới mái trường NLSBD lúc nào cũng gần gủi, gắn bó với đồng nghiệp, với học sinh .
                        Vĩnh biệt thầy, Chúc hương hồn thầy sớm về cơi Phật .
                                                                                                                  

                                                                                                                 29/3/2011
                                                                                                                  Bạch Mai